Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Đang hiển thị bài đăng từ tháng mười, 2012

Nếu anh từng yêu em…

... Hẳn anh biết rằng quyết định rời xa anh khó khăn đến thế nào. Đôi mắt ngấn nước, bờ vai run run và những tiếng nấc nghẹn ngào, em quay mặt đi... Nếu anh từng yêu em…  Hẳn anh biết rằng ngày ấy có một cô bé đã yêu anh không đắn đo, yêu anh bằng tất cả chân thành và ngốc nghếch. Cô bé ấy chưa bao giờ hối hận vì một lần được yêu dù cho anh đã không ít lần làm cô bé buồn, làm cô bé khóc. Nếu anh từng yêu em… Hẳn anh biết rằng quyết định rời xa anh khó khăn đến thế nào. Đôi mắt ngấn nước, bờ vai run run và những tiếng nấc nghẹn ngào, em quay mặt đi. Chắc anh cũng biết những vết xước trên da có thể lành lặn nhưng vết xước trong tim cứ ngày một nứt ra, đau nhói. Nếu anh từng yêu em… Hẳn anh biết em chẳng phải một cô bé mạnh mẽ lắm đâu, nhưng cũng chẳng yếu đuối đến mức chìm trong ủ rũ, đau buồn. Anh thấy rồi đó, em đã gạt nước mắt, đứng dậy và bước những bước vững vàng khi không có anh. Nếu anh từng yêu em… Hẳn anh sẽ tự hào vì em đã trưởng thành hơn trước. Em không còn là cô bé ngốc nghếch, “mí…

Nơi tình yêu bắt đầu...

Liệu có ai biết được rằng nước mắt em đã rơi rất nhiều, khi em chỉ có một mình và nỗi nhớ của em, nỗi nhớ về chốn thân yêu mà em phải tạm xa rời, nơi tình yêu bắt đầu... Người ta thường hay nói về những chú chim bay thật cao, thật xa đến nơi chân trời rộng mở khi chúng trưởng thành, nhưng người ta lại chẳng để ý rằng ở một nơi chân trời xa lắm chúng luôn hướng về cội nguồn, hướng về nơi chúng đã bay đi. Trong cả cuộc đời bay của chúng, có một con đường mà chúng không bao giờ quên, đó là đường trở về. Một ngày cuối hạ, khi những giọt nắng cuối cùng còn sót lại, len lỏi giữa sự hối hả của phố phường, tôi chợt thấy một hạt nắng vô tình đậu nơi mắt em, long lanh. Nhưng thật lạ, nắng lại chẳng hề rực rỡ. Giữa sự hối hả của phố phường đông đúc, tôi nhìn thấy dáng em, nhẹ nhàng từng bước trên con phố ồn ào. Nhìn em tôi chợt liên tưởng đến một nốt trầm trong một bản nhạc đầy sôi động. Nhìn em tôi cũng tự hỏi bước chân em đang muốn đi về đâu? "Em à, nắng chẳng thể nào làm bừng sáng đôi mắt e…

những bài văn không thể nhịn cười :D

Về bài văn tả con gà trống, có em viết: "Nhà em có một con gà trống, lông nó màu tía rất đẹp. Mỗi sớm mai thức dậy nó gân cổ gáy thùn thụt báo thức cho mọi người dậy đi làm. Hôm giỗ ông em, con gà trống không gáy nữa vì bị bố em làm thịt".

Với đề bài là tả cảnh sân trường trước giờ vào lớp thì: "Đầu giờ học, khi tiếng trống trường báo hiệu vào mười lăm phút đầu giờ, sân trường em thật hỗn loạn. Các bạn chen lấn xô đẩy nhau. Các bạn còn đè lên nhau, dẫm đạp nhau để kịp vào lớp đúng giờ. Trước cổng trường, một vài cô giáo đi muộn hối hả chạy vào lớp vì bận cho con bú".


Nhiều cô giáo khi chấm bài cho học sinh cũng không nhịn được cười khi thấy học sinh tả mình: "Cô giáo em duyên dáng lắm. Mái tóc cô dài, khuôn mặt trái xoan. Đặc biệt cô có hàm răng trắng thẳng tắp như bờ ruộng…".
Còn với đề bài kiểm tra là hãy tả bà nội của em thì có học sinh lớp 4 viết: "Bà nội em năm nay đã 70 tuổi nhưng giọng của bà vẫn sang sảng. Sáng nào bà cũng lên phòng bố mẹ và em …

nếu bạn vấp ngã!!!

◘ NẾU...
bạn vấp ngã

=== thật đau === 

...chắc chắn...

...sẽ có người khuyên bạn...

>>>TIẾP TỤC BƯỚC ĐI>>>

◘ Nhưng

**tôi khuyên bạn **

• hãy dừng lại...

• tự băng bó...

+++ chữa lành vết thương +++

• Nếu...

...bạn không muốn...

...tiếp tục...

[[[ LÀM ĐAU ]]] chính mình.
boo♥

Mùa bão này con không về được mẹ ơi...

“Ở nhà mưa to lắm con à, gió từng đợt kéo về làm gãy mấy cây chuối sau vườn rồi”. Tiếng mẹ thổn thức ở đầu dây bên kia. Một nỗi nhớ chợt rung lên, lòng con thắt lại. Mùa này bão lại nổi phải không mẹ?

Con thương lắm mảnh đất miền Trung ấy. Nắng gió miền Trung mang trong mình hình bóng những con người lam lũ quanh năm. Cát bụi chốn ấy mặn nồng trong vị biển nghe sao mà chát đắng cõi lòng. Con yêu biển mỗi khi hoàng hôn về, ánh mặt trời trong vắt phả xuống mặt nước những sắc màu lung linh, huyền ảo. Thả lòng theo cơn gió chiều để nắng mang tình con đi xa. Yêu nhưng con vẫn sợ mẹ à…con sợ khi biển giận giữ, con bất ngờ sẽ chẳng biết níu vào đâu. Những con thuyền đang trôi trên trăm ngàn con sóng kia biết bấu víu vào đâu . Sóng biển mênh mông, con quá bẻ nhỏ, làm sao con giữ chân được sóng khỏi vỗ miên man vào bờ…

Nghe đài báo chiều này bão về… Tại sao quê mình luôn phải hứng chịu sự khắc nghiệt ấy mẹ nhỉ? Miền trung gánh hai đầu đất nước, chiếc đòn ấy đã nặng nề lắm rồi, đã mảnh mai, gầy gu…

Sống đủ để là chính mình

Đủ tự tin với những gì mình đang có, để được tiếp thêm động lực hoàn thành tốt mọi thứ, để khẳng định bản thân... “Đủ” để tránh những lúc ta cảm thấy tự ti với chính mình.  Cũng như “đủ” để biết mình là ai và mình đang đứng ở đâu, để không tự kiêu với tất cả. Đủ mạnh mẽ để tự vực mình đứng lên sau khi ngã và gắng sức vượt qua mọi khó khăn.  Một trái tim quá yếu mềm sẽ khiến bản thân mệt nhoài sau mỗi lần ngã gục và không còn đủ sức để đứng dậy mà bước tiếp. Mọi nỗi đau, mọi thất bại, mọi sự tuyệt vọng chỉ là một điểm dừng chân bé nhỏ trên suốt một chặng đường dài. Nếu muốn đặt chân đến điểm cuối của con đường, chúng ta sẽ phải tự mình bước đi, và đi với một trái tim đủ sức. Đủ vị tha để ngắm nhìn cuộc sống với một ánh mắt lạc quan.  Cuộc đời này sẽ quá dài với những toan tính và bon chen, và sẽ quá ngắn ngủi với sự chân thành cùng những điều giả dối nếu bạn nhìn nó dưới con mắt của một kẻ không biết đến thứ tha. Nên hay thử một lần mỉm cười và rộng lòng với những con người đã cúi đầu nhận l…

Hãy cười lên, bạn nhé!

"Một ngày nào đó, khi tâm hồn tĩnh lặng, bạn bất chợt nhận ra rằng tình yêu, niềm hạnh phúc trong cuộc đời này chính là những nụ cười"... Khi bạn cười, bạn thể hiện trên khuôn mặt những niềm vui. Khi bạn vui, bạn làm cho người xung quanh cười. Khi những người xung quanh cười, bạn thấy mình hạnh phúc... Khi những con đường ta đi quá gồ ghề, khi mỗi bước ta đi không phải là trên thảm đỏ, khi những mây mù phủ kín lối tương lai, khi ta vấp ngã, và khi ta khóc... Ta đau đớn và xót xa, ta u sầu và ảo não, ta muộn phiền và nghĩ suy, ta âu lo và thất vọng,...  Nhưng tất cả những điều đó, những thứ đó đều có thể xóa nhòa và rơi vào lãng quên chỉ bằng một nụ cười. Bởi nụ cười mang lại niềm hạnh phúc. Nếu có một ngày, ta rơi xuống hố sâu, ta bên bờ vực thẳm, ta lún sâu trong bùn lầy, tra xẩy bước trước đường đời,... ta hãy cười. Khi bạn tặng nụ cười cho người khác, bạn có thể sẽ cảm nhận được niềm vui chân chính, người khác có được sự cổ vũ khích lệ của bạn, tâm tình của họ cũng có thể vì th…

Học cách mỉm cười với cuộc sống!

Cuộc sống này đôi khi có những nỗi đau chẳng thể gọi thành tên, có những điều mà lý trí chẳng giải thích nổi và trái tim thì cứ tự ý quyết định... Dạo này tớ thấy cậu gầy đi nhiều, dù cậu vẫn tươi cười và nói huyên thuyên, nhưng tớ cảm nhận rằng cậu đang có tâm sự, chẳng qua cậu đang cố ép mình vui trước mặt mọi người thôi. Có lẽ cậu sợ mọi người biết cậu đang buồn phải không? Cậu không muốn ai thương hại mình! Đừng che giấu những nỗi buồn của mình bằng những cảm xúc không có thật!  Cậu, dạo này mất ngủ triền miên, đêm online rất khuya ngồi trước máy mà chẳng biết phải làm gì, cứ nhìn như thế, cứ gõ những dòng vô nghĩa trong bản word và xóa đi lúc nào chẳng hay.  Cậu mở máy như một thói quen và cứ nhìn chăm chăm vào màn hình. Cậu mong tìm được một người bạn cũng online khuya như cậu, mong tìm được một ai đó để tâm sự, một chút thôi, nhưng dường như cậu đang thất vọng? Cậu biết đấy,có đôi lúc nhìn sang bên cạnh, cậu chẳng thể tìm thấy ai. Có đôi lúc cậu cần một người để lắng nghe, nhưng đâu…

Yêu có gì là vui?

Tình yêu đôi khi sẽ mang đến nhiều sầu muộn, nhưng đó là chuyện của một tương lai nào đó mờ mịt và chẳng định hình.Thì khi vẫn còn nhau, hãy cứ yêu đi, vui lắm! Hơn một lần bạn bè nhìn tôi và hỏi rằng “yêu có gì vui?”. Tình yêu không chỉ gắn với hạnh phúc, nụ cười, yêu thương mà còn có những hờn giận, cãi vã, bất đồng. Có như vậy mới gọi là tình yêu. Những cuộc tình êm đềm quá đôi khi lại rất buồn, bởi người ta rất dễ quen với cảm giác hạnh phúc và sẽ không thể chịu nỗi những mất mát, đau đớn khi hạnh phúc ấy bắt đầu rạn nứt. Yêu có gì vui – khi một lần trễ hẹn, một cú điện thoại lỡ cũng khiến ta chìm trong những câu hỏi từ phía còn lại.  Yêu có gì vui – khi phải tạm gác những cuộc hẹn cùng bạn bè mà dành thời gian cho người mình yêu.  Yêu có gì vui – khi yêu nghĩa là đặt hạnh phúc của mình vào tay của người khác. Bạn sẽ không thể làm chủ được tất cả sự việc chung quanh mình. Và yêu, có nghĩa là chấp nhận sẽ có một rủi ro nào đó của sự chia tay.  Yêu có gì vui – ừ thì tình yêu có quá nhiều …

Yêu thương nhiều hơn từ ngày Anh ra đi

Sau ngày Anh ra đi, Em không còn tình yêu của Anh, nhưng Em nhận được nhiều tình yêu thương hơn từ những người xung quanh. Sau ngày Anh ra đi Em yêu thương bản thân mình hơn.

Em có nhiều thời gian hơn để nghĩ về chính mình, về hiện tại và tương lai.

Em không còn thức những đêm dài để trò chuyện cùng Anh, ngủ sớm hơn và thức dậy khi bình minh đến, để kịp cảm nhận được những thứ nhỏ bé bên ngoài cuộc sống kia đang ra sao, điều mà trước đây Em đã bỏ qua mất.

Em học được cách tự mình xoay sở với những khó khăn trong cuộc sống, biết rằng dù một mình thì Em vẫn sẽ tự động viên bản thân và cố gắng làm tốt nhất có thể.


Sau ngày Anh ra đi, Em yêu thương gia đình nhiều hơn.

Em nhìn thấy ánh mắt lo âu của mẹ khi nhìn Em buồn bã, vì thế mà mà Em biết mạnh mẽ cũng là một cách yêu thương bố mẹ hơn.

Em hiểu được tình yêu thương thật nhiều của bố khi bố nói: con gái đừng buồn, người yêu thương con thật lòng sẽ không bao giờ làm con phải khóc và khổ đau.

Thay vì gọi điện, nhắn tin cho Anh, Em sẽ gọi điện cho …

Em được gì sau mỗi cuộc chia tay?

Người ta có quá nhiều cách để thổ lộ tình cảm chân thành từ tận đáy tim, nhưng vẫn chỉ có một câu nói khiến người nghe phải nghẹn đắng… “mình dừng lại đi em…” Người ta có quá nhiều cách để bắt đầu một mối tình, nhưng chỉ có một cách duy nhất để kết thúc nó, đó chính là chia tay… Người ta có quá nhiều cách để thổ lộ tình cảm chân thành từ tận đáy tim, nhưng vẫn chỉ có một câu nói khiến người nghe phải nghẹn đắng… “mình dừng lại đi em…” Người ta có vô vàn cái tên để định nghĩa cho hai từ “hạnh phúc”, nhưng vẫn phải thắt lòng khi âm ỉ một thứ hạnh phúc có tên là buông tay… Rời xa nhau, người ta có đủ lý do để ghét, để quên, để vô tình, để hờ hững… nhưng sao vẫn mãi đau đáu trong lòng một nỗi nhớ không biết đến bao giờ nguôi ngoai… Hai đường thẳng song song sẽ chẳng bao giờ chạm nhau mà dừng lại, hà cớ gì cứ muốn chúng cắt nhau một lượt rồi vĩnh viễn rời xa… Những tháng ngày đó, cái gì qua cũng đã qua, nhưng lòng vẫn chẳng nỡ đi xa một khoảng trời ngọt ngào bao miền kí ức… Có những lúc em đắng …

Anh ấy đã dạy con yêu mẹ như thế đấy…

Đã có lúc con quên đi vầng trán mẹ, nụ cười giờ đây đã có những nếp nhăn… Anh ấy dạy con… biết con hạnh phúc như thế nào khi có mẹ. Vì có mẹ, anh ấy mới có con để yêu … Con vô tâm quá, đúng không Mẹ! Có lúc con quên màu tóc Mẹ. Đã một thời giãi nắng dầm mưa. Có lúc con quên nhìn trán Mẹ. Còn bao nhớ thương dù ta lớn khôn rồi… Anh ấy hỏi con ngày sinh nhật mẹ kéo con đi khắp phố phường chọn cho mẹ một món quá giản dị nhưng anh chắc mẹ sẽ thích. Anh ấy trách con sao mỗi lần nhắc tới mẹ con đều tránh, và lảng đi nói chuyện khác... Anh ấy dạy con thế này đấy… Mỗi người đều có một người mẹ của mình, mỗi người đều có một vòng tay thương yêu như thế… Và con cũng không muốn nằm ngoài quy luật đó, bởi con biết rằng, đó là món quà ngọt ngào nhất mà cuộc đời ban tặng cho mỗi chúng ta… Khi hình hài con sống trong lòng mẹ, thì cũng là lúc con biết tập đếm yêu thương… Chín tháng mười ngày mẹ sống trong chờ đợi, hy vọng đứa con bé bỏng chào đời. Chín tháng mười ngày mẹ biết cuộc đời mẹ đã có thêm một tình y…

Tình yêu của em có hình gì?

Em chọn hình gì để gọi tên tình yêu? Hay em sẽ lấy tên anh, để đặt tên tình yêu đó, đặt tên cho cả trái tim em... Đã bao giờ em thử dừng lại, rồi lắng lòng mình và nghĩ tình yêu của mình có hình gì chưa? Chẳng phải tình yêu là vô hình hay sao? Thế mà, tình yêu có hình thật đấy! Có thể, tình yêu là một hình tam giác… … hình trái tim đứng ngược, để nhắc ta rằng yêu một người nào đó, là sẵn sàng dốc hết những yêu thương mình có, dù giản dị, đơn sơ nhưng chân thành, để quan tâm, chăm sóc cho nhau.  … là hi sinh cho người mình yêu, là đặt nụ cười của mình lên tay một người khác, dù có thể đớn đau, dù biết đâu sẽ có một ngàyyêu thương kia hóa thành mũi kim sắc nhọn. Có thể, tình yêu là một hình vuông… … khi bốn cạnh bằng nhau tựa như yêu thương bốn mùa vẫn đều đặn từng ngày vẫn thế. Khi yêu thương từng giây, từng phút vẫn ngọt, vẫn sâu dù không biết mãi mãi là ở đâu… Có thể, tình yêu là một hình thang… … khi hai cạnh song song không dài bằng nhau, tựa như em và anh, ngỡ như những ẩn số khác biệt, vẫn…

Thư gởi kon trai

- Alxon -

Tittle: thư gởi kon trai From: Kon gái To    : Kon trai
Kon trai thiệt lạ!

Vừa hôm wa họ nói iu kon gái, nói sẽ k bao giờ từ bỏ. Hôm nay họ lạnh lùng, không chào kon gái, k nc zới kon gái, k trả lời tin nhắn của kon gái. ðCứ tưởng chỉ kon gái biết làm kiêu, hoá ra kon trai cũng biết làm kiêu đếy ^.^ Vừa hôm wa họ lo lắng phone cho kon gái khi kon gái nói k mún làm bạn zới họ nữa. Hum nay họ lạnh lùng đi wa kon gái như những người chưa hề wen bít. Lạnh wá. Kon gái dùng mình. “Mình đã sai rồi sao???”T_T ðCứ tưởng chỉ kon gái biết tự ái, hoá ra kon trai tự ái kòn ghê hơn (Ai bảo kon gái làm kiêu, k thèm nghe đt @.@!) ðCứ tưởng chỉ kon gái bít giận hờn ngốc nghếch, hoá ra kon trai kũg zậy. Ngốc thật!=.=
Kon trai ah! Mấy kái câu đó đó… Chỉ là giận wá nên kon gái nói zậy thui mừ!T_T  Kon trai đừng giận kon gái nữa nha Bj jờ kon gái đang bùn lém nè. K được đi chơi kùg kon trai, k được nhìn kon trai cười zới kon gái,…gặp kon trai kũg ngại nữa T_T. Mún nc zới kon trai nhưng kon trai lạnh lùng wá…

Có nhiều thứ để đánh đổi, tại sao lại luôn là tình yêu?

“Chúng tôi đã từng nghĩ là người ta yêu mình, yêu sâm đậm nhưng thực ra chúng ta yêu bản thân mình hơn. Thoát khỏi những ràng buộc vốn có, chúng ta mới thấy mình cô độc. Có lẽ trên con đường chúng ta đi tìm kiếm tình yêu, thực ra cái mà chúng ta kiếm tìm từ đầu đến cuối chẳng qua là một góc ấm áp cho trái tim cô độc và cho cơ thể lạnh lẽo của mình mà thôi.”
Cô bạn tôi sắp đi du học, và điều khiến cô ấy băn khoăn trước mắt là mối tình 4 năm sắp đối mặt với giây phút ly biệt. Cô ấy nói với tôi rằng, có hai sự lựa chọn, hoặc là chia tay ngay lúc này để cả hai đều không cảm thấy đau khổ, hoặc là đợi một thời gian cho cả hai trở nên nguôi ngoài dần, trái tim theo khoảng cách mà dần nguội lạnh, rồi từ từ sẽ đến lúc phải chia tay. Hỏi tại sao không tiếp tục cố gắng, đáp lại tôi chỉ là một nụ cười buồn.
Tôi có một anh bạn, phong độ, đẹp trai, nhiều tài lẻ, các em xin chết không đếm nổi, và những mối tình của anh ta thì nhiều như lá rụng từ không tên đến không nhớ nổi tên, chung quy anh ta có th…

Mối tình đầu ngọt ngào nhưng đầy tiếc nuối

Tôi biết anh vào một ngày nắng đẹp. tôi chẳng xinh, anh lại quá hoàn hảo (chỉ trong mắc tôi ). Anh là huấn luyện viên thể dục, tôi nằm trong những đứa được anh huấn luyện. anh cứ như một thiên thần trong mắt tôi vậy. anh làm cho mọi người xung quanh anh đều tràn ngập tiếng cười, anh vui vẽ và dễ gần lại có duyên ăn nói. Tôi nhút nhát lại ít nói. Dường như chúng tôi là hai thế giới trái ngược nhau. Không biết tại sao trong hàng đống những người anh quấn luyện anh lại để ý đến tôi. Anh hay cười với tôi nụ cười thiên thần khiến cho tôi dường như quên hết tất cả mọi mệt mỏi của học tập. tôi không như những cô nhóc cùng tuổi thích thần tượng những diễn viên hàng quốc mà người tôi thần tượng lại là anh, một người quá ư hoàn hảo. Anh đã dần thay đổi tôi, bên anh nhiều nên tôi cũng học được nhiều đều,tôi hoạt bát hơn vui vẽ hơn và yêu đời hơn. Sẽ chẳng có gì thay đổi nếu mọi chuyện vẫn như thế. Ngày cuối cùng anh dạy tôi, anh vẫn chọc phá vẫn cười với tôi. Khi biết tôi sắp xa anh tôi buồn lắm n…