Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Đang hiển thị bài đăng từ tháng mười một, 2012

Tớ và ấy - Ngốc nghếch và xấu xa như nhau

Nếu ấy nghe câu xin lỗi này của tớ chắc ấy khó hiểu lắm nhỉ. Nhưng tớ phải xin lỗi ấy. Chúng ta quen nhau được 3 tuần, khoảng thời gian quá ngắn để kết thúc một mối tình, nhưng đủ dài để ta hiểu và biết được đến với nhau vì cái gì. Vì tình yêu ư? Không phải rồi. Thế thì vì sao nhỉ? Để tớ nói trước nhé! Gạt đi nước mắt khép lại một mối tình. Đứng dậy mỉm cười rồi mọi thứ sẽ qua. Ảnh minh họa: InternetMỗi người có một trái tim. Tớ cũng vậy. Đã trao đi rồi sao lấy lại khó quá. Dần dần tớ trở nên vô cảm. Tớ không thể cứng rắn như vẻ bề ngoài. Nhiều lúc tớ cảm thấy mệt mỏi, chán nản nhưng không thể nói ra, muốn khóc thật to nhưng lại không thể.Và tớ cần, rất cần một người quan tâm, động viên giúp đỡ tớ... Ấy đến. Ấy đến như cơn mưa giữa ngày hè oi bức. Ấy dừng chân trong tim tớ. Ấy không đẹp, không thành đạt, không có tiền… nhưng tớ đã chọn ấy mà không phải những người khác. Vì không chỉ cần người quan tâm mà là cần một người có thể sưởi ấm trái tim vô cảm của tớ và hơn hết tớ muốn thử cảm giá…

Em là gì của anh?

Em gái, bạn gái như anh vẫn trả lời với các bạn của anh, hay người yêu như anh chỉ nói với riêng em? Em cứ thắc mắc mãi câu hỏi đó.

Anh chẳng chịu cho em lộ diện trên cái facebook của anh mặc dù trên ấy bạn anh xuất hiện hàng loạt.
Mình quen nhau được 4 tháng, niềm vui thì nhiều, nỗi buồn không biết có hay không? Đơn giản là lúc em không vui, em giận anh, anh biết cách làm cho em cười, anh biết cách làm cho cơn giận của em không bành trướng. Mình chưa to tiếng với nhau lần nào, nhưng sao em không cảm thấy anh yêu em da diết như em hằng mong muốn. Em chưa bao giờ nhìn thấy nơi anh mắt say đắm của một người đang yêu em, anh nhỉ? Từ lúc quen nhau đến giờ, anh chẳng chat chít nhiều với em như những cặp đôi khác vẫn hay làm. Chẳng có những tin nhắn vào mỗi tối, chẳng có những lời chúc ngủ ngon. Khi em muốn gặp anh nhiều hơn, anh cũng chiều ý em. Vậy là ngoại trừ những hôm anh bận đi tụ tập với bạn bè, anh bận trực cho công ty, anh cảm thấy mệt, thì mỗi tối mình gặp nhau, đi ăn chè, tản bộ đượ…

Buông tay đi, anh nhé

Em hay anh, chia tay hay bị chia tay, buông lơi hay bỏ mặc, tất cả chẳng phải như nhau cả sao? Đều là yêu, chia xa và nước mắt. Em chấp nhận! Buông tay đi anh nhé, em mệt mỏi với thứ tình cảm bấy lâu mà trách nhiệm nhiều hơn tình yêu ấy rồi! Buông tay đi anh nhé, để mỗi người chúng ta không phải đau đầu, không phải gắng gượng cho cái tình yêu đã không còn mặn mà trước đây nữa! Buông tay anh nhé, em không muốn anh phải chịu đựng vì em, không muốn anh bên em mà cảm giác trống rỗng vô định, không muốn vì em mà anh sống không thật với cảm xúc của mình! Buông tay anh nhé, những kỉ niệm giờ đã là dĩ vãng, những cố gắng giờ chỉ còn là sự gồng mình gượng gạo, em mệt mỏi lắm rồi! Anh có hiểu không? Buông tay anh nhé, chẳng còn cái ngày em hát anh nghe, em đòi anh chiều, em nũng nĩu anh dỗ dành nữa rồi. Giờ đây tất cả chỉ là thủ tục, tất cả chỉ như nhiệm vụ mà mỗi chúng ta phải làm hằng ngày thôi, phải không anh? Buông tay anh nhé, để mình được sống với tất cả những gì mình muốn, mà không phải xem ng…

Đông về...

Mùa đông về lạnh ủ ê bên những chấn song, phố cuộn mình ngủ quên ngoài ô cửa trống, bỏ mặc gió về trời theo những giấc chiêm bao…
Ai ngồi một mình thả rơi những tiếng tơ đồng giữa cơn mưa về lạc lối, cho những tiếng buồn rơi trên ngón tay đã mãi ngóng tìm hơi ấm của một bàn tay khác, để tiếng đàn tan trong vô vạn xót xa, để nghĩ suy thôi nhắc nhở những yêu thương dang dở, cho hoang phế những hẹn thề…
Thương nhớ vốn là điều không cần vay mượn, nên nợ nần chỉ đong bằng cảm giác. Khoản lặng cho nhau – chút bình thường nhân nghĩa. Nhiều khi dửng dưng khi lòng sợ cuộc đời về sau sẽ chẳng thể nào ôm được ai đó trong tay thật chặt, dù đau đến xanh xao…

Đông qua, những vòng tay rét căm và nghĩ suy chập chờn tiếng nhạc khi hơi lạnh cứ mãi trút xuống đời không chút xót thương. Cung đàn ủ ê buốt giá đôi lúc quá mỏng manh như những cảm giác lặng lẽ giữa bao nhiêu bước chân chông chênh nơi con dốc mùa đông dài thăm thẳm, ta bước khe khẽ giữa phận người khi đời gởi trả về bao nhiêu tình cũ, cảm xúc cò…

Người ta lớn để làm gì?

Khi ta lớn lên hằng ngày là thời gian những người thân ở lại bên ta càng ngắn lại, nhận biết rằng cuộc đời là những sự ly tan, không có gì là mãi mãi.Người ta “lớn”, tự chịu trách nhiệm cuộc sống của mình, rồi những thành công hay thất bại đều tự mình đón nhận. Có những sự thất bại nặng nề làm con người hụt hẫng, suy sụp nhưng khi ta đã “lớn”, ta phải tự mình nhận về những nỗi buồn của riêng mình. “Lớn” là biết cảm nhận cuộc sống, biết buồn, biết đau khổ, biết tính toán cho mỗi ngày mới. Biết buồn khi gặp thất bại, biết chia sẻ với những nỗi đau, phải giấu đi những suy nghĩ thật của mình để mong người khác vui lòng.
Khi ta “lớn”, trong mỗi nụ cười dường như vẫn ẩn trong đó những lo toan, những nỗi buồn, những tính toán cho những ngày tới. Hiếm khi “lớn” mà ta được cười thoải mái, vô tư như ngày còn bé. Có những chuyện buồn, trắc trở trong cuộc sống, khi “lớn” ta phải giấu kín trong lòng, không thể chia sẻ với ai, không như ngày bé có thể vô tư chia sẻ với bố mẹ. “Lớn” là ta mất đi sự thoả…

Tạm biệt nhé, tình đầu!

Ngày ấy, tớ chạy trong làn gió rét, trong cơn mưa nặng hạt đến nhà cậu, đứng trước cửa ngôi nhà ấy và nhận được câu nói vô cảm từ cậu: “Cậu về đi, tớ không có gì để nói”…“Không, tớ muốn chia tay, tớ mệt mỏi rồi”. Giọng cậu chùng xuống. Một khoảnh khắc chìm trong im lặng giọng nói tớ nhòa đi trong nước mắt: “Tại sao?”. Câu trả lời cho tớ chỉ là từng hồi tút dài trong điện thoại. Cậu dập máy từ khi nào. Ngày ấy, tớ chạy trong làn gió rét, trong cơn mưa nặng hạt đến nhà cậu, đứng trước cửa ngôi nhà ấy và nhận được câu nói vô cảm từ cậu: “Cậu về đi, tớ không có gì để nói”… Ngày ấy, tớ khóc hết nước mắt với những tin nhắn gửi đi trong vô vọng “làm ơn, hãy cho tớ biết lí do”, “tại sao lại thế?”, “đừng làm tớ lo được không?”, “tớ cần một lời giải thích…”. Tất cả chúng đều không có hồi đáp, cứ thế, cứ thế, nỗi tuyệt vọng của tớ tăng lên từng ngày… Ngày ấy, cậu biến mất như một cơn gió, không một lời từ biệt, không một lời giải thích, không một tin nhắn để lại cho tớ một dấu hỏi: “Tại sao cậu rời…

Người con gái khi yêu thật lòng...

... Thì tự nhiên sẽ dành hết tâm tư tình cảm cho đối phương, và đôi khi chỉ cần vài cử chỉ trìu mến được nhận lại là đã mang cảm giác của người hạnh phúc nhất trái đất rồi.Một người con gái khi yêu, yêu thật lòng luôn cố gắng thay đổi bản thân, làm mọi việc, kể cả những điều ngu ngốc chỉ để trở nên vừa lòng, xinh đẹp trong mắt người ấy. Đôi khi đó có thể là “lần đầu tiên em nói dối” rồi cả những lần sau nữa… cũng chỉ bởi vì yêu… và dẫu biết những điều đó là sai, vẫn cứ ngây thơ tôn thờ chủ nghĩa yêu thương. Một người con gái khi yêu, yêu thật lòng là sẵn sàng bỏ qua tất cả lời ra tiếng vào, khen chê này nọ để bảo vệ những cảm xúc dành cho người ấy, coi người ấy là thần thánh mà tôn sùng một cách vô điều kiện. Cái kiểu bảo vệ ấy, giống như thể một người mẹ sẵn sàng hi sinh tất cả mọi thứ để bảo vệ đứa con của mình. Có khi đúng và có khi sai. Một người con gái khi yêu, yêu thật lòng là trọn vẹn, là hết mình cho người thương, là không ngại thay đổi tâm hồn mình để vừa vặn hơn với bản chất …

Hạnh phúc của những giọt nước mắt

Phải cám ơn cuộc đời, cám ơn cha mẹ đã mang ta đến với đời, cho ta có niềm vui nước mắt, những cung bậc của hạnh phúc và khổ đau, của yêu thương và chia sẻ…Người ta bảo cười là vui, cười là hạnh phúc, cười tươi làm cuộc sống vui vẻ hơn, có ý nghĩa hơn. Nhưng đôi khi, những giọt nước mắt cũng là một minh chứng cho những hạnh phúc tột độ, những cảm xúc sung sướng không diễn tả thành lời. Mẹ không cầm được những giọt lệ khi lần đầu tiên bế trên tay đứa con mới chào đời, nhìn con bé nhỏ trong tay, đôi môi, ánh mắt, cái mũi xinh xắn khiến lòng mẹ như vỡ òa. Mẹ cám ơn con, cám ơn đời đã đưa con đến bên mẹ, thiên sứ của cuộc đời mẹ. Cha – người trụ cột trong gia đình, không bao giờ cho phép bản thân yếu đuối để bảo vệ vợ và con, rồi cũng không thể không rơi lệ khi bé con chập chững bập bẹ hai tiếng : bố ơi! , ôi nghe sao mà ngọt dịu, mà thân thương quá…  Rồi khi con lớn khôn, con cũng sẽ buông  những giọt nước mắt hạnh phúc, khi con đạt được một thành tích mà mình đã trải qua bao gian nan rèn l…

Những ngày tháng cô đơn...

Em có thể ngồi lặng ngắm mưa đến hàng giờ, nghĩ bao nhiêu chuyện vẩn vơ, chuyện xưa, chuyện cũ, có cả những chuyện đang tới và sắp tới nữa. Nhưng trong những câu chuyện ấy, em không nghĩ tới anh, chàng trai ạ!Những ngày tháng cô đơn… Em có thể ngồi lặng ngắm mưa đến hàng giờ, nghĩ bao nhiêu chuyện vẩn vơ, chuyện xưa, chuyện cũ, có cả những chuyện đang tới và sắp tới nữa. Nhưng trong những câu chuyện ấy, em không nghĩ tới anh, chàng trai ạ! Em đã quên mất mình đã được yêu chiều như thế nào, em không còn hay nũng nịu, không còn yếu đuối trước khó khăn, em tự đứng dậy, tự lau nước mắt, một mình bước đi. Trên con đường ấy cũng không có anh! Những ngày tháng cô đơn… Em thỏa thích mặc những bộ đồ mà em chọn, chẳng phải bận tâm về lời khen chê của một ai đó. Đôi khi là dịu dàng, đôi khi là bụi bặm, em sẽ là em như em muốn. Hiền dịu hay ngỗ ngược đều là em, cũng không liên quan đến anh nhé chàng trai! Những ngày tháng cô đơn… Em thích xem hơn những bộ phim tình cảm lãng mạn. Em khóc, cười. Khóc khi…

Hãy yêu như chưa từng tổn thương

Đừng làm tổn thương người đến sau bằng nỗi đau của người tình trước… Đừng làm tổn thương chính mình để đánh đổi hai chữ mãi mãi của tình yêu…Tình yêu… Có những nỗi đau dài như mùa đông của những kẻ cô đơn. Có những nỗi nhớ đậm và sâu như ly cà phê đắng không đường của một buổi chiều muộn.

Có những nỗi buồn lê thê như cơn mưa rả rích cuối tháng Mười gió trôi. Có những người may mắn tìm được một nửa cuộc đời chỉ trong ánh mắt đầu tiên. Có những người cái cầm tay giữa phố đông vẫn chưa một lần biết đến… Có những người mòn mỏi đi tìm kẻ còn lại… Có những người… sợ yêu nên chưa dám gật đầu… Ta vẫn có thói quen đem nỗi buồn của quá khứ để đong đếm cho hạnh phúc của tương lai, mà vội quên mất rằng an yên của hôm nay cũng bao lần phải đánh đổi.

Ta vẫn thường đem nước mắt của ngày hôm qua để tô màu cho những niềm vui của thì hiện tại, mà vô tình không nhớ rằng chẳng có gì là mãi mãi, kể cả nỗi đau.
Một lần chia tay, vạn lần sau em vẫn sợ mình sẽ đau như ngày đó.
Đến bao giờ em mới muốn quên đi ngày trư…

Nếu một ngày anh phản bội em

Cô gái ấy, sẽ phải cảm ơn em… Vì em đã dành cho người cô ấy yêu những điều tốt đẹp nhất. Vì em đã giữ cho trái tim người cô ấy yêu không hằn bất kì một vết xước nào của sự tổn thương…Nếu một ngày anh phản bội em… Chẳng ai muốn tình yêu của mình bỗng một ngày bất ngờ xuất hiện thêm kẻ thứ ba. Thế nhưng, nếu cái bất ngờ đó chẳng may chọn cuộc tình của chúng mình để ghé thăm thì sao? Em sẽ phải hiểu những gì? Anh sẽ phải nói những gì? Và tình yêu của chúng mình sẽ đi về đâu… Nếu có ngày, anh quay lưng và lừa dối em… Lúc đó, em không cần biết trái tim anh đã có người khác từ bao giờ, em chỉ muốn hỏi rằng “em yêu anh như thế chưa đủ hay sao?”… Em không cần biết cô gái ấy hơn em ở đâu, em chỉ muốn biết rằng cô ấy có yêu anh thật hay không… Nếu tình yêu kia là thật, anh hãy cứ xem như, em là kẻ dư thừa… Rằng em, chỉ là kẻ giữ hộ người tình cho một người ở xa, một người… lạ mặt… Rằng bấy lâu nay, chỉ là em đang yêu, một người tình mượn… Nếu một ngày, anh phản bội em… Em sẽ không cần những lời giải th…

Hãy cứ ước mơ đi...

Hãy cứ ước mơ vì ước mơ sẽ chỉ đường cho ta lao về đích. Cho dù trên đường đi có thể có vấp ngã nhưng chính ước mơ sẽ nâng chúng ta đứng dậy, bước tiếp và mạnh mẽ hơn bao giờ hết...Hãy cứ ước mơ đi đừng sợ thử thách… Hãy cứ ước mơ vì ước mơ sẽ chỉ đường cho ta lao về đích. Cho dù trên đường đi có thể có vấp ngã nhưng chính ước mơ sẽ nâng chúng ta đứng dậy, bước tiếp và mạnh mẽ hơn bao giờ hết... Hãy cứ ước mơ đi vì con đường phía trước sẽ là rất dài, hôm nay thì làm sao biết được ngày mai!? Ta hãy cứ ước mơ, ước những điều tốt đẹp nhất... Để nó sẽ là ngôi sao dẫn lối cho ta vượt qua bóng tối. Những điều tuyệt vời sẽ đến, đến với những người dám ước mơ, dám thực hiện điều đó. Hãy cứ ước mơ đi bởi vì chỉ khi có mơ ước bạn mới có động lực để làm nên những kì tích. Ước mơ của bạn chính là nguồn nhiệt huyết cho bạn sống thật cuồng nhiệt và say mê. Để ta sống như không còn ngày mai!
Nếu dừng lại một phút giây nào đó, bạn sẽ nhớ gì cho những điều đã qua, mong đợi gì cho những cái đang đến, chờ đ…

Vì em tự làm mình đau

Vì lời chia tay chưa nói nên em chẳng thể bước đi con đường mới mà cứ lẳng lặng đứng đó ngắm nhìn anh từ xa thật xa…Anh biết không...

Đau đớn nhất không phải là nói ra lời chia tay mà là sự ra đi trong im lặng khiến em đi qua nhiều năm dài mà chẳng biết bến bờ đó có còn thuộc về mình nữa hay không… Vì lời chia tay chưa nói nên ta có thể nói với nhau bao lời nhưng chẳng một lần gặp lại…có lẽ ta sợ ánh nhìn trong mắt nhau… Nhưng có lẽ mỗi mình em mãi ngây ngô như thế… Sự thật là anh đã ra đi lạnh lùng nhất có thể… Anh ra đi như một cơn gió thổi tung cánh cửa giữ những hạnh phúc, mọi thứ ùa ra và tan nhanh trên khoảng trời cao lồng lộng để em co quắp tự ôm lấy mình… Anh chỉ tìm về em mỗi khi anh mệt mỏi hay thất bại … Khi anh trượt dài trong những cơn say… Khi cô đơn chẳng ai kề cạnh Anh tìm chỉ về em như điều cứu rỗi cuối cùng vì anh luôn biết rõ em luôn đứng mãi một chỗ để đợi anh…

Em đã từng rất giận anh và hận anh hơn mọi thứ trên đời…
Nhưng sau những ngày tự hành hạ và bỏ mặc bản thân, em nhận…

Hãy sống vì chính mình, em nhé!

Có cần thiết không khi sự cố gắng của ta chưa một lần được người ta để ý tới? Đừng níu giữ và làm đau khổ bản thân. Hãy sống vì chính mình, em nhé!Khi màn đêm buông xuống cũng chính là thời điểm nỗi buồn lên ngôi. Tôi biết thế trong những buổi chiều muộn, em ngồi bên đòi tôi hát những khúc ca cũ. Và chiều muộn kéo dài tới đêm. Cổ họng cháy khát và bụng đói rát. Em vẫn chỉ nói những điều quen quen. Rằng em nhớ người ta, em cần người ta... Tôi vẫn nhớ một ngày mưa nào đó em nói muốn “bay”, bay sang trời Tây du học, du lịch. Em lao vào những khóa học, mệt nhoài với sách vở và thậm chí không có thời gian nghỉ ngơi. Em gọi đó là niềm vui, là một sự cố gắng không mệt mỏi để đạt được mục tiêu trong cuộc sống. Nhưng liệu rằng đó có thực sự là điều em muốn không? Chàng trai đó đã đi theo lý tưởng của mình, nghĩa là học lên cao và tìm kiếm một sự nghiệp tươi sáng ở mảnh đất không phải Việt Nam. Chàng trai đó sống và phấn đấu vì một đích nhắm cố định, sẵn sàng từ bỏ mọi thứ để có được điều ấy. Còn…