Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Đang hiển thị bài đăng từ tháng ba, 2015

Lời hứa

Chàng trai ngước lên khỏi màn hình máy tính,anh nhìn vào đôi mắt trong veo của cô gái trước mặt mình. Một cô gái hoàn hảo với làn da trắng ngần,đôi mắt to tròn, sống mũi cao vút cùng với nụ cười hết sức tươi tắn đang dành cho anh. Một đêm ở London, 27-12-2011 Hoàng Anh nhấp một hơi cạn, mùi rượu nồng thơm của Vodka khiến anh sặc sụa. Anh vốn không thuộc tuýp người hứng thú với ba thứ rượu mắc tiền lại vô bổ này. Thế nên, hôm nay anh muốn thử cảm giác ấy một lần nhưng rốt cuộc thì anh lại là kẻ thất bại ở quán bar trong bộ dạng như một đứa con nít muốn tập tành làm người lớn. Suốt hơn một tuần nay,Hoàng Anh không phải đi diễn cùng với ban nhạc The Boys .Cả bọn đều quyết định đi nghỉ mát sau khi đã quá stress trước áp lực công việc. Nào Miên, Huân, Thế Anh và Quân chắc đang ở một nơi xa xôi nào đó cùng với các cô gái nước ngoài xinh đẹp chơi đùa các trò nhảm ruồi để giết thời gian. “Chắc là tuyệt lắm!”- Hoàng Anh chắc mẩm.Chẳng phải là anh không đủ độ manly, đẹp trai bằng các …

Sẽ chẳng là gì của nhau...

... Nếu anh chỉ đi bên em buổi chiều hôm ấy và chào nhau như một người không quen biết, đừng dừng lại xin một nick facebook vu vơ để rồi tiếp tục với những câu chuyện không đầu không cuối. Sẽ chẳng là gì của nhau nếu anh chỉ đi bên em buổi chiều hôm ấy và chào nhau như một người không quen biết, đừng dừng lại xin một nick facebook vu vơ để rồi  tiếp tục với những câu chuyện không đầu không cuối. Sẽ chẳng là gì của nhau nếu anh đừng giả vờ say để lấy can đảm bắt đầu một mối quan hệ mới với em, không còn là những người dưng vô tình lướt qua nhau... Sẽ chẳng là gì của nhau… Nếu ta không yêu nhau và em đừng yêu anh đến quên cả bản thân mình như thế? Nếu ta không yêu nhau và em đánh rơi mọi hoài bão, mọi ước mơ, quên mất cả lòng kiêu hãnh khi cuộn tròn trong vòng tay anh. Nếu ta không yêu nhau và em giữ lại cho mình chút hoài nghi, chút lý trí, giữ lại cho mình những câu hỏi mà người ngoài ai cũng thấy.  Mình là gì của nhau… Khi thật ra chút rung đông rất khẽ mà anh bảo chỉ là cơn say nắn…

Hẹn hò với cô đơn

Em nhận ra, hẹn hò một mình thú vị lắm, em có thể giúp được cụ già đẩy xe vào trú mưa, giúp đứa bé vấp ngã đứng lên thay vì cứ mãi nép vào anh tìm ấm áp cho riêng mình mặc kệ sự xô bồ của cuộc sống... Em có cuộc hẹn với Sài Gòn trong một chiều đất trời thay chuyển một mùa mới.  Với chiếc ba lô, chai nước và một cái bản đồ. Em đi giữa lòng thành phố, một mình khám phá đất trời tương tư. Người người tấp nập bon chen, em hiểu rõ hơn thế nào là chốn phồn hoa đô hội. Đi dọc qua những con đường, những khu phố, từng con hẻm nhỏ lớn khác nhau, em mới có dịp nhìn kỹ những hàng quán san sát nhau, biết được quán nào cao quán nào thấp, cũ mới thế nào, ngửi được cả mùi xôi lá chuối phảng phất, nghe được những âm thanh lạ tai ví như tiếng leng keng chuông cà rem dạo chẳng hạn, em biết hết. Đâu như trên xe bus, ồn ào tiếng người, tiếng hối hả, quát nạt nhau, hổng có được tận mắt tận tai tận hưởng âm thanh, hoạt động bình dân giản đơn như thế. Hoặc lâu lâu em tựa vào vai anh ngủ, mắt nhắm nghiền…

Chúng mình đã từng yêu nhau đó!!!

Phần 1: Lời hứa: Anh sẽ về.

Nó không xinh, cũng bình thường như bao người khác. Mặt tròn, đôi mắt trong veo, bờm tóc dày che vết sẹo. Một vết sẹo mà rất ít người biết, đó là lí do nó không bao giờ cột tóc. Anh yêu nó và yêu cả vết sẹo ấy. Anh vẫn gọi nó là nhóc con. Nhóc con của hơn 2 năm về trước. Anh yêu một cô bé ngây thơ, hồn nhiên và đôi lúc thấy ngồ ngộ. Cô bé hay nhìn anh cười, chun mũi lại rồi cốc đầu anh. Một cô bé có mái tóc đen dài rất thẳng, tham ăn và hay giành kẹo mút của anh mỗi lần đi chơi. Một cô bé thích ngắm sao vào những ngày trời mưa. Và đặc biệt nó thích hoa cỏ may. Anh bảo nó ngốc. Mà có lẽ cũng ngốc thật. Trời mưa làm gì có sao. Thế mà có. Ngoài đường có 2 đứa đang đứng ngắm sao và kết quả là ngày hôm sau cả hai đều ốm. - Ông xã ơi, bà xã ốm rồi nè. - Nhóc con đáng đời, ai bảo cứ thích ngắm sao cơ. - Hic. Ông xã hư, ông xã cũng thích ngắm sao còn gì. - Ừ nhỉ, chắc hư giống bà xã rồi, bắt đền bà xã í. Anh thích cách nó nũng nịu, thích nhìn nó cười – một nụ cười hồn nh…

Em sẽ lặng im… dù mãi mãi mất anh

Khép lại những kí ức từng làm em đau khổ, khép lại những ước mơ từng làm em ảo mộng, khép lại vào một góc khuất nào đó bên lề trái tim anh... Lặng im, cho bản thân em một chút nghỉ ngơi giữa bộn bề lo toan, giữa ngổn ngang cảm xúc hoang mang, lạc lối và cũng là để cho anh một chút bình ổn giữa những yêu – ghét, nhớ – quên, hư hư – thực thực… Anh cần điều đó và em cũng thế. Tình cảm nếu biết dừng đúng lúc sẽ tránh được những sai lầm. Cuộc chơi nếu biết dừng đúng lúc cũng tránh đi vào vết xe cũ. Trái tim nếu biết dừng đúng nhịp sẽ tránh những tổn thương. Lặng im trong lúc này đơn giản với em là bình tâm lắng nghe…. Nghe bước chân thời gian đang ngày từng hối hả trôi qua, mà em thì vô tâm lãng phí đi quá nhiều cho những cảm xúc hư hao, mơ hồ, lỗi nhịp. Nghe trong em tiếng đêm ngao ngán thở dài, đồng cảm che giùm em những giọt nước mắt khẽ lăn dài trong xót xa, tiếc nuối, trong bẽ bàng, đắng cay… Em đã khóc và chắc anh cũng chẳng vui gì. Nhưng nước mắt lúc này sao mà nhẹ tênh đến thế, khô…

Có phải anh không?

Càng trông tôi càng nghĩ da Vũ không phải hồng hào nữa mà là những phiến băng đang dần tan ra và nhòe đi. Tôi chạm vào má anh, rất lạnh... Sinh viên nữ năm nhất của trường đại học thấy Nguyễn Hoài Vũ là xôn xao. Người ta bàn tán anh ta là sinh viên tài năng, tuyệt vời nhất. Vũ – cái tên đó làm tôi bỗng nhớ một cái gì đó, hơi vu vơ bâng khuâng… Ngoại trừ một việc rắc rối xảy ra với cuốn sách trên tay anh ta thì Nguyễn Hoài Vũ là người tôi sẽ chẳng bao giờ để ý đến. - Nguyên Chi, bài tập triết học của em làm rất tốt! - Tôi chăm chú nhìn cô giáo môn triết xinh xắn có đôi mắt nhung huyền. Đuôi tóc màu hung đỏ của cô thật ấn tượng. - Cách triển khai vấn đề rất có ý tưởng, lập luận logic! “Thế giới của Sophie” – một tiểu thuyết về lịch sử triết học đã giúp tôi. Tôi bị bắt mắt ngay từ lúc thấy nó được dựng trang trọng trong thư viện. Bìa sách màu đỏ thẫm, in hình những làn khói hồng tan loãng trong không khí, con thỏ nhàn nhạt vụt ra từ chiếc mũ ảo thuật hiện lên mông lung trước mắt tôi. Đún…

Yêu thương quay về - Kỳ 1

Dường như với những người còn một mình, mùa đông là mùa dễ khiến người ta cô đơn và khát khao được ủ ấm nhất. Cô cũng thế, sau tất cả những yêu thương không tròn… “Tĩnh” quán. Bản nhạc không lời da diết như đang kéo chùng bầu không khí nơi đây. Xung quanh chỉ còn đọng lại trong từng nốt nhạc ngân lên thánh thót. Quán không đông khách lắm, nhưng những vị khách đến đây thường khó quên được cảm giác thanh tĩnh kì lạ ở nơi này. Cạnh ô cửa sổ, chiếc bàn nằm ở góc khuất của quán có một đôi nam nữ đang ngồi. Hình như họ đã ngồi ở đó khá lâu mà không hề lên tiếng. - Mình chia tay anh nhé? Cô gái cúi mặt, tay mân mê ly cà phê chưa được uống thử. Hương thơm dìu dịu của cà phê vương vất trong không gian. - Anh xin lỗi… Chàng trai đứng dậy, bước nhanh ra khỏi quán mà không nói gì thêm, bỏ lại sau lưng những nốt nhạc đang vang lên của bản Song from Secret Garden đượm buồn. Cô gái lặng lẽ nhìn theo cái bóng vừa mất hút sau cánh cửa, rồi lại xoay xoay ly cà phê trong tay, một cái gì đó dường như vừa…